Ai là người chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại do con cái gây ra sau khi ly hôn?

“Chị tôi đã ly hôn chồng được hơn 01 năm, chị là người trực tiếp nuôi dưỡng cháu tôi (năm nay 10 tuổi); mấy hôm trước, chị gặp tôi nói cháu tôi vừa tụ tập bạn bè đánh nhau ở trường làm đứa bạn cùng lớp bị thương, gia đình bên kia yêu cầu chị lo chi phí bệnh viện. Chị hỏi tôi hiện chị đang khó khăn muốn nhờ chồng cũ hỗ trợ cùng chi phí đó được không?” – Chị My (Q. Tân Phú) gửi câu hỏi về cho Pháp Luật Toàn Dân

Cũng một trường hợp tương tự mà tôi từng tư vấn: Con trai anh Tâm chơi đá bóng cùng bạn bè trước khu dân cư không may làm vỡ cửa kính của nhà dân trong đó, anh Tâm là thợ hồ và đã ly hôn vợ, vợ anh là nhân viên văn phòng lương tháng hơn 10 triệu. anh Tâm hỏi tôi có trách nhiệm gì trong chuyện này không vì hiện tại con do vợ tôi nuôi.

Hiện nay, hiện tượng ngày càng nhiều người chưa thành niên có hành vi sai trái gây ra những thiệt hai nghiêm trọng cho người khác, làm ảnh hưởng xấu đến gia đình và trật tự an ninh xã hội. Với thực trang này, Bộ luật dân sự quy định những người làm cha mẹ có trách nhiệm bồi thường thiệt hại do con cái gây ra. Tuy nhiên, nếu cha mẹ đã ly hôn thì ai phải có trách nhiệm trong chuyện này?

Pháp luật chưa có quy định cụ thể

Pháp luật nước ta chưa có quy định cụ thể về trách nhiệm bồi thường thiệt hại trong trường hợp con chưa thành niên gây ra cho người khác khi cha mẹ đã ly hôn. Tuy nhiên, Dạy dỗ con cái là quyền và trách nhiệm của cha mẹ (những đấng sinh thành). Một mặt có thể thấy, những đứa trẻ ở lứa tuổi chưa thành niên rất dễ sa ngã do còn suy nghĩ bồng bột, thiếu chín chắn nên việc gây ra thiệt hại cho người khác là điều rất dễ xảy ra, đặc biệt là ở những gia đình mà cha mẹ đã ly hôn. Mặt khác, việc giáo dục con sau khi ly hôn cũng là điều trăn trở của những bậc phụ huynh, vì họ vừa phải bận rộn lo cho cuộc sống vừa phải chăm sóc con, họ không có nhiều thời gian để tiếp xúc nói chuyện với con, điều này khiến cho người con thấy lạc lõng, cô đơn, chúng sẽ tìm đến bạn bè xung quanh; nhưng không phải bạn nào cũng được giáo dục tốt và việc tiếp xúc với bạn bè thường xuyên ít nhiều cũng ảnh hưởng đến cách sống của chúng. Thêm vào đó, môi trường sống xung quanh cũng tác động rất lớn đến sự phát triển tâm sinh lý của người chưa thành niên, sau khi cha mẹ ly hôn có những đứa trẻ có đầy đủ điều kiện được cha mẹ nuông chiều sinh ra khó dạy dỗ; cũng có những đứa trẻ cả cha lẫn mẹ đều khó khăn, sau khi cha mẹ ly hôn chúng phải sống trong điều kiện môi trường xã hội phức tạp nên có khả năng chúng dễ bị dụ dỗ, sa ngã.

Về nguyên tắc, việc chấm dứt hôn nhân giữa cha và mẹ không làm chấm dứt nghĩa vụ của cha, mẹ với con cái. Khoản 1 điều 81 Luật HNGĐ xác định “Sau khi ly hôn, cha mẹ vẫn có quyền, nghĩa vụ trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con chưa thành niên”. Do vậy, việc giao con cho một bên trực tiếp nuôi dưỡng, dạy bảo không làm chấm dứt trách nhiệm của bên còn lại đối với con chung nên trách nhiệm liên đới bồi thường thiệt hại khi con chưa thành niên gây ra theo tác giả nên được san sẻ đều cho các bên mà không phụ thuộc vào quan hệ hôn nhân của cha và mẹ.

Trách nhiệm của cha mẹ là gì?

Ly hôn là điều không ai mong muốn, tuy nhiên nếu đã không thể ở bên nhau được nữa nên giải thoát cho nhau để hai bên tìm cuộc sống mới, tốt đẹp hơn; thế nhưng trách nhiệm vẫn còn đó, đặc biệt là khi hai bên đã có con chung. Vì vậy mà, sau khi ly hôn những người làm cha làm mẹ hãy:
– Nên nói những lời tốt đẹp mỗi khi con nhắc đến người kia
– Sống đúng đắn để làm tấm gương sáng cho con noi theo
– Cùng nhau san sẻ việc giáo dục, dạy dỗ con cái
– Dành thời gian quan tâm, gần gũi với con nhiều hơn nhằm nắm bắt được tâm lý của con, bạn bè con đang tiếp xúc và môi trường học tập của con như thế nào để chỉ dẫn và hướng con có cách sống đúng đắn
– Thường xuyên trao đổi với giáo viên của con để nắm bắt tình hình học tập, cũng như cách ứng xử của con với bạn bè xung quanh.
– Hỗ trợ con những lúc cần thiết, không dung túng hay bao biện cho hành vi sai trái của con.
– Tạo môi trường thân thiện để con được tự do phát triển bản thân; không nên ép buộc, cản trở ước mơ của con.